Ngày...!


Hà Thành vào đông rồi à cậu? Sao anh lại thấy chút gì đó se se lạnh trong hương dịu nhẹ của hoa sữa vậy.

Lạc bước trên chặng đường về nhà, thấy...

Có người rong đuổi bon chen trên từng góc phố trong từng con hẻm hun hút trong ánh đèn vàng để tìm kiếm chút ấm áp ngày đầu đông về bên mâm cơm gia đình.
Có người cô đơn, lạc lõng lê thê dài qua từng góc phố nhìn dòng người ngược xuôi thương nhớ nghĩ về một bóng hình.
Có người vội vã, rảo bước chân cùng tiếng cười vui trên sân giảng đường kiếm tìm một tương lai rộng mở.
Có người trong ngày đông giá lạnh ngồi nhâm nhi ly cafe nóng trong căn phòng ấm ngước nhìn những đôi bàn tay trắng dần đi do phong ba, thử thách vất vả ngược xuôi. Cười nhẹ...!
Có đoàn người vô tư, vui đùa trao nhau đôi lời nhắn gửi, chào nhau đôi lời chia xa, và khẽ nhìn nhau khi nồng ấm bên nhau.
Đôi lúc chúng ta khẽ gặp những khoảnh khắc mà dường như chính mình đã từng là nhân vật chính...nhớ, luyến tiếc.
Và chúng ta sẽ cùng tìm đến điểm kết thúc của riêng mình để rồi bắt đầu một hành trình mới... khó khăn, thử thách và tràn đầy yêu thương. Cùng nhau nắm tay nhau qua những ngày tháng thanh xuân.
Kết thúc để bắt đầu!

Hà Thành, cuối tuần, ngày se lạnh cuối thu!

Nhận xét